Quang cao giua trang
THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

Hội Thánh là gia đình của anh Quyên và một số gia đình khác bồng bế nhau bỏ quê hương bổn kiểng tận miền Bắc Nam Định, Thái Bình…lên cắm dùi sinh sống nơi đèo heo hút gió miền sơn cước Ba Tơ, vẫn sớm tối kinh nguyện, giữ ngày Chúa Nhật, gáo dục con cái làm người và làm con Chúa đàng hoàng, và thao thức miệt mài xây cho được một ngôi nhà cho Chúa ngự.

Xem tiếp...

MỘT CÂU CHUYỆN TẦM THƯỜNG ĐẾN THẾ !

Đăng lúc: Thứ bảy - 04/04/2015 00:06 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
MỘT CÂU CHUYỆN TẦM THƯỜNG ĐẾN THẾ !
 
Gần hai ngàn năm,
Nhân loại nghe hoài một chuyện kể,
Chuyện kể của bà Maria
trên đường về từ Ngôi Mộ Trống :
“Tôi đã thấy nấm mồ của Đức Ki-Tô.
Người đã sống lại và ra khỏi mồ.
Người đang sống vinh quang” [1]
 
Một ngôi mồ trống,
Qua chứng từ của một cô thôn nữ tiểu tốt vô danh,
Một câu chuyện quá tầm thường, quá giản đơn,
Nhưng mau chóng đã trở thành “Tin Vui vĩ đại” ?
 
Một Tin Vui đã làm nên bao điều kỳ lạ,
Đã vươn xa Khỏi vùng đất khô cằn sỏi đá Palestina
Đã vượt biên đến mọi miền thế giới bao la,
Mà ngươi mang tin vui, cũng lại là,
Những cô, những cậu mang thân phận khó nghèo khiêm tốn.
 
 
Và từ lời chứng của Maria,
Cho đến bảng “Tin Vui”,
Của hàng hàng lớp những thế hệ tông đồ tiếp nối,
Cũng chỉ được dệt đan, thêu thùa, trau chuốt…
Mà nội dung cốt yếu vẫn chỉ là :
“Ngôi Mộ Trống và Một Đấng Phục Sinh”.
 
Thì ra đây,
Là đích điểm của một chuyện tình,
Một giao ước giữa Thượng đế với con người,
đã hình thành trước ngàn muôn thế kỷ.
 
Ngôi Mộ trống trên đồi Gô-gô-tha thuở ấy,
Đã ôm trọn cả chiều dài của lịch sử con người,
Từ xa tắp cát bụi A-đam
cho đến tiếng khóc oa oa của em bé sau cùng trên trái đất…
Mộ trống của tối tăm, ngục tù chết chóc,
Của đau thương, tội lỗi, thất vọng, đọa đầy…
Mộ trống của muôn kiếp phận xưa nay,
Bị giam kín dưới quyền lực của tử thần âm phủ.
 
Nhưng viên đá lấp mộ,
Đã lăn ra vào buổi sáng tinh mơ ngày thứ nhất,
Buổi sáng diệu kỳ làm lóa mắt người thôn nữ Maria,
Một người đã chết,
một một Đấng Phục Sinh đầy uy dũng bước ra,
Bỏ lại sau lưng cánh cửa mộ âm u,
Cùng với lịch sử nhân loại với cả con đường hầm tăm tối.
 
Để có được giây phút bình minh rạng rỡ ấy,
Thiên Chúa đã phải lặn lội,
Đi qua bao ngàn năm chắp nhặt dựng xây.
Dãy dỗ, bảo ban, ước hẹn vơi đầy,
Mà đích điểm chính là quà tặng :
Ban Con Một hiến thân làm hy lễ.
 
Thì ra, đâu chỉ giản đơn là chuyện kể,
Mà “Ngôi Mộ trống” của ngươi thôn nữ Maria,
Một chuyện tình vĩ đại mang tên : cứu độ giao hòa
Một chiến thắng của tình yêu và ân sủng.
 
Đã lâu rồi, Thiên Chúa vẫn luôn làm chuyện lớn
Bằng những sự kiện tầm thường, khiêm hạ, giản đơn.
Và câu chuyện “Mồ trống” cách đây hai ngàn năm,
Lại là chuyện lớn nhất trong “trường ca cứu độ”.
 
Tin Mừng Phục Sinh và câu chuyện “Mộ Trống” đó,
Sẽ cứ mới hoài cho đến mãi ngàn sau !

Trương Đình Hiền
 
 

[1] Một đoạn lời trong bài “hoan ca Phục Sinh” của ns. Hùng Lân

Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc