Quang cao giua trang

ĐỂ ĐI TỚI NHỮNG VÙNG RÌA THẾ GIỚI (Cn 16 TN B 2015)

Đăng lúc: Thứ bảy - 18/07/2015 06:10 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
ĐỂ ĐI TỚI NHỮNG VÙNG RÌA THẾ GIỚI
(Cn 16 TN B 2015)
Lm. Giuse Trương Đình Hiền

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay hình như đã bắt đầu từ một lời kêu gọi trở về, tĩnh tâm : “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”.
          Chắc chắn, khi ra chỉ thị nầy cho các môn sinh, Đức Kitô đã nhìn thấy bao nhiêu lo toan, mệt nhọc, bận bịu…của các bạn hữu của Ngài, một sự bận rộn có thể sẽ dẫn các ngài tới chỗ trơ lỳ, vô cảm, bị tục hóa, biến cuộc sống của người tông đồ trở thành một công nhân, một người thợ máy móc trước bao nhiêu nhu cầu của “đàn chiên không người chăn” mà chỉ có “trái tim chạnh thương của người mục tử” mới có khả năng đáp ứng.
          Chỉ thị thiêng liêng của Đức Kitô vẫn còn nguyên giá trị, mà đúng hơn, càng cần thiết cho môi trường xã hội chung ta hôm nay. Đơn giản, vì ngày nay, như nhà văn, nhà viết blog Văn Công Hùng nhận xét :
“Phải  tự tạo ra cho mình những phút giây tĩnh tại để mà chiêm ngẫm, chứ cứ để cho cuộc sống xô bồ ào ạt cuốn đi thì đúng là có khi mình cũng… vô cảm thật. Có điều nói thật, để có những phút tĩnh tại để chỉ nghĩ về cái đẹp, điều thiện bây giờ thật khó, vì từ xã hội cho đến trong nhà bây giờ có bao nhiêu điều phải lo phải nghĩ, phải để tâm vào. Thi thoảng restart lại mình là cách để mình giữ mình.” [1]
          Và còn hơn thế nữa, theo như trực cảm của ĐTC Phanxicô trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, thì nếu không có cuộc “dừng chân nội tâm cần thiết nầy”, tất cả chúng ta, các đồ đệ của Chúa Giêsu, có nguy cơ “không còn nghe được tiếng nói của Thiên Chúa, đánh mất niềm vui và bình an, phai nhạt ước muốn làm điều thiện”, hoàn toàn bị tục hóa :
“Mối nguy lớn trên thế giới hôm nay, một thế giới hầu như thấm nhiễm chủ nghĩa tiêu thụ, đó là cảm giác cô đơn và lo lắng phát sinh từ một con tim tự mãn nhưng tham lam, sôi nổi chạy theo những thú vui phù phiếm, và một lương tâm chai lỳ. Khi mà đời sống nội tâm của chúng ta bị trói chặt trong những lợi ích và những mối quan tâm riêng của nó, thì không còn chỗ cho người khác, không còn chỗ cho người nghèo. Tiếng nói của Thiên Chúa không còn được nghe thấy, niềm vui an bình của tình yêu của Người không còn được cảm thấy, và ước muốn làm điều thiện bị phai mờ.” (Số 2)
          Đó cũng chính điều mà Thiên Chúa, qua miệng ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã cảnh cáo cái “giàn mục tử” của Ít-ra-en vào thời Cựu ước :
“Chính các ngươi đã làm cho đoàn chiên của ta phải tan tác. ; các ngươi đã xua đuổi và chẳng quan tâm gì tới chúng”. (BĐ 1)
          Và một khi các môn sinh của Đức Kitô đã trở về tĩnh tâm, thì điều quan trọng nhất lại là : “xúm xít quanh Đức Kitô, kể lại mọi điều đã làm và đã dạy”
          Vâng, Đức Kitô phải ở trung tâm của đời sống chúng ta. Chỉ có Ngài mới giúp chúng ta tìm lại được chính mình, thanh lọc cỏi lòng mình, điều chỉnh con tim mình và định hướng cho hành trình tiếp theo của mình, như chính ĐTC Phanxicô đã xác nhận trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng :
“Bây giờ là lúc để nói với Chúa Giêsu: “Chúa ơi, con đã để mình bị lừa; con đã trốn tránh tình yêu của Chúa bằng muôn ngàn cách, nhưng một lần nữa con lại đến đây, để canh tân giao ước của con với Chúa. Con cần Chúa. Xin cứu con một lần nữa, Lạy Chúa, xin đưa con vào lại vòng tay cứu độ của Chúa một lần nữa”. Vui biết chừng nào khi trở lại với Người sau mỗi lần chúng ta lạc lối! Xin cho tôi lặp lại điều này một lần nữa: Chúa không bao giờ thấy mệt khi tha thứ cho chúng ta; chỉ có chúng ta thấy mệt khi đi tìm lòng thương xót của Ngài.” (Số 3)
          Với mọi người tín hữu chúng ta hôm nay, “xúm xít quanh Đức Kitô” có thể được thể hiện bằng nhiều cách :
- Quanh Đức Kitô nơi bàn Tiệc Thánh Thể, Nhà Tạm, các cử hành Phụng vụ Thánh…
- Quanh Đức Kitô nơi Tòa Giải Tội trong tâm tình sám hối.
- Quanh Đức Kitô nơi kinh nguyện cộng đoàn, gia đình.
- Quanh Đức Kitô với Lời Chúa, với Đức Mẹ, kinh Mân Côi…
- Quanh Đức Kitô trong cầu nguyện, đối thoại, thưa, xin, trình bày…
          Một khi đã được “tái tạo thành một con người mới” sau cuộc tĩnh tâm với Chúa Giêsu, chắc chắn, các môn sinh của Ngài sẽ nhận ra một điều quan trọng nhất nơi dung mạo của Đức Kitô, nhân cách của Đức Kitô và chương trình hành động của Ngài mà Tin Mừng hôm nay đã tóm gọn bằng một cụm từ chân xác : CHẠNH LÒNG THƯƠNG.
          Quả thật, không ai đã từng gặp gỡ đích thực với Chúa Kitô mà lại không khám phá được một Thiên Chúa Tình Yêu. ĐTC Phanxicô, trong Tông Sắc công bố Năm Thánh về lòng thương xót : DUNG NHAN LÒNG THƯƠNG XÓT, đã khẳng định chân lý nền tảng nầy như sau :
“Nếu chúng ta ngước mắt nhìn lên Chúa Giê-su và ngước mắt nhìn lên dung nhan nhân hậu của Ngài, chúng ta sẽ thấy được Tình Yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi chí thánh. Sứ mạng mà Chúa Giê-su đã nhận lãnh từ Chúa Cha, chính là điều mạc khải về mầu nhiệm Tình Yêu của Thiên Chúa trong sự viên mãn của Ngài. “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4,8.16), Thánh sử Gio-an đã xác nhận như thế lần đầu tiên và là một lần duy nhất trong toàn bộ Kinh Thánh.” (Số 8)
          Và Đức Kitô mời gọi chúng ta lên đường, tiếp tục thể hiện thái độ “Chạnh lòng thương” đó đối với con người, với thế giới hôm nay, một thế giới, không chỉ có một đoàn chiên không người chăn mà có hàng tỷ thân phận con người bì vùi dập trong những nổi bi đát, thương đau, khổ lụy, như ĐTC Phanxicô đã liệt kê trong cả số 15 của Tông sắc “Dung nhan lòng thương xót”, để rồi ngài kết luận :
“Chúa Ki-tô đang hiện diện trong bất cứ một con người nào trong số “những người nhỏ bé nhất” ấy. Thân xác của Ngài đang tái trở nên rõ ràng trong bất cứ thân xác nào đang bị hành hạ, đang bị gây tổn thương, đang bị đánh đập, đang bị thiếu dinh dưỡng và đang bị ép buộc phải trốn chạy…, để chúng ta nhận ra Ngài, đụng chạm được tới Ngài và giúp đỡ Ngài một cách chu đáo. Chúng ta đừng quên những lời của Thánh Gio-an Thánh Giá: “Vào lúc cuối đời, chúng ta sẽ bị kết án theo Đức Ái.” (Số 15)
          Tóm lại, sứ điệp Lời Chúa hôm nay, khi mang chúng ta trở về gặp gỡ Đức Kitô, Vị Mục tử chạnh lòng thương, lại đưa chúng ta lên đường để yêu thương phục vụ mọi người, nhất là những người đang mang những vết “trầy xướt”[2] bi ai đang bị lãng quên trên những “vùng rìa”[3] của thế giới.
 

[1] Bài viêt “CON NGƯỜI VÀ SỰ VÔ CẢM” trên blog VĂN CÔNG HÙNG.
[2] Tông sắc “Dung nhan lòng thương xót”, số 15 : “Có biết bao nhiêu là những vết thương đang bị làm trầy xước.”
[3] Tông sắc “Dung nhan lòng thương xót”, số 15 : “tất cả những ai đang sống tại những vùng rìa khác nhau…”

Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc