Quang cao giua trang

ĐỂ VƯƠN TỚI MỘT NIỆM HY VỌNG… (Thăng Thiên - Năm C 2016)

Đăng lúc: Thứ hai - 09/05/2016 10:26 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
ĐỂ VƯƠN TỚI MỘT NIỆM HY VỌNG…
(Thăng Thiên - Năm C 2016)
 
          Thiên đường : Một cõi để con người mãi mãi ước mơ hay chắc chắn đã trở thành hiện thực ?
          Vâng, người ta rất thường mơ ước thiên đường.
          Ví dụ : Khi những người chiến sĩ đang đắm chìm trong cơn lửa đạn của chiến tranh, hằng ngày phải đối diện với chết chóc, đau thương, chia ly và đổ nát…thì thiên đường chính là nổi ước mơ da diết :
Để có một ngày có một ngày cho chúng mình. Ta lại gặp ta còn vòng tay mở rộng thương mến bao la. Chuông chùa làng xa chiều lại vang bếp ai lên khói ấm tình thương. Bát cơm rau thắm mối tình quê Có con trâu có nương dâu, thiên đường này mơ ước bao lâu [1]
          Thế nhưng, cũng có khi, thiên đường lại như đang hiện thực.
          Ví dụ : sau tiết mục khai mở đêm chung kết 1 của chương trình Vietnam ‘ s Got talent 2016 (Tìm kiếm tài năng Việt Nam) (đêm 29/4/2016), tiết mục hợp xướng bài thánh ca Hail Holy Queen của ban hợp xướng giới trẻ Công Giáo Hà Nội,  MC Trấn Thành đã bộc bạch : “Tiết mục của các bạn là một nghệ thuật, nó mang một hơi thở của một sự mầu nhiệm. Các bạn đã biến nơi đây thành thiên đường ... Đối với tôi, tiết mục khởi đầu này rất đẹp và cảm thấy bình yên vô cùng !” [2]
          Thì ra, theo MC Trấn Thành, bài hợp xướng thánh ca của giới trẻ Công Giáo Hà Nội đã biến sân khấu lớn VTV, sân khấu của một nền văn hóa vô thần, trong một phút  chốc trở thành thiên đường. Thiên đường hiện thực nơi đây phải chăng là cái không khí mầu nhiệm, linh thiêng và bình an !
          Cho dù chỉ là trong mơ ước hay đã trở thành hiện thực, thì khái niệm thiên đường luôn gợi cho chúng ta một không gian, một thế giới bình yên, thanh thản, linh thiêng, đẹp và rất hạnh phúc.
          Hôm nay, cộng đoàn Hội Thánh Công Giáo cử hành đại lễ Chúa Giêsu Thăng Thiên, hay nôm na, Chúa Giêsu về Thiên đàng. Như vậy Phụng Vụ muốn nhắm tới điều gì đây : một hy vọng để vươn tới, một hiện thực để dấn thân hay một điểm tựa, một lời cam kết để hoạt động tông đồ ?
 
Thăng thiên : Một hy vọng để vươn tới :
Trước khi lên đường dấn thân vào cuộc khổ nạn, Đức Kitô đã loan báo về “cuộc ra đi của Ngài” : “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy…”. Và từ cuộc ra đi đầy u uất của cảnh “sinh ly tử biệt trong hành trình khổ nạn-thập giá, Đức Kitô lại hé mở cho các Tông đồ về một cuộc ra đi khác mang chiều kích của hy vọng và vinh quang của niềm vui và hạnh phúc : “Thầy đi thì có ích cho chúng con…Thầy đi để dọn chỗ cho chúng con…Thầy đi về cùng Cha…”.
Thật vậy, khi Giáo Hội cử hành “lễ Chúa Thăng Thiên”, hay lễ “Đức Kitô Đi về cùng Chúa Cha”, chính là muốn công bố lại những lời loan báo của Đức Kitô về cuộc chiến thắng vinh quang của Ngài và cũng là lời tuyên xưng vĩnh viễn của Dân Chúa về cùng đích của ơn cứu độ do Đức Kitô mang đến. Thiên Chúa qua Đức Kitô đã không phĩnh gạt con người. Cho dù, có một lúc, với cái chết tủi nhục đau thương trên thập giá, nhiều người tưởng đâu mọi sự đã kết thúc tại đó ! Thì ra đằng sau “hoàng hôn thập giá” là một “bình minh của phục sinh” đang chỗi dậy ! Đau khổ và sự chết chưa phải là tiếng nói cuối cùng. Đúng hơn, đó chỉ là “con đường hầm tăm tối phải vượt qua” để Ngài, cùng với nhân loại được Ngài cứu chuộc, bước vào “hiện hữu mới, quê hương mới, trời mới, đất mới”, là nơi là theo ngôn ngữ của sách Khải Huyền : “Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết ; cũng chẳng còn tang tóc, kêu than hay đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (Kh 21,4).
Phải chăng chính để nối kết ý nghĩa nầy với mầu nhiệm Vượt Qua mà Thánh Luca đã chọn địa chỉ “Bêtania” để làm nơi xuất phát “Lên Trời”, cũng như đã chọn chính nơi đây làm điểm xuất phát tiến vào Giêrusalem để cử hành cuộc Khổ nạn (Xem  Lc 19,28-29).
Vì thế, Thăng Thiên chính là “điểm đến cuối cùng” trong chuỗi hành trình Vượt Qua của Ngôi Hai Thiên Chúa, Đấng đã thưa vâng với Thánh ý Cha chấp nhận vào đời, uống cạn chén đắng của kiếp nhân sinh, nâng mọi người lên với Ngài trong cuộc khổ nạn và phục sinh, và trở nên vị Tư tế cao trọng mở con đường mới đưa nhân loại tiên vào Nhà Thiên Chúa” (Dt 9, 24-28 ; 10,19-23).
Niềm hy vọng Thăng Thiên được khai mở ra ngay trong chính những phút giây đen tối, khổ sầu mà câu chuyện về người kẻ trộm bên hữu vẫn luôn là một hiện thực sống động : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng” (Lc 23,43).
Như vậy, ở giữa một thế giới có quá nhiều con đường dẫn nhân loại đi vào bến mê, có quá nhiều lầm lạc, dối trá, bẫy dò rình rập, có quá nhiều đau thương, chết chóc, tan vỡ giăng mắc bủa vây…mầu nhiệm Thăng Thiên chính là ánh sao của niềm hy vọng, là ngọn đuốc rực lên trong đêm tối, là niềm hy vọng để dẫn lối đưa đường cho những kẻ tin vào Đức Kitô và quyết chọn Ngài là lẽ sống.
Qua mầu nhiệm Thăng Thiên, Lời cầu nguyện của Đức Kitô một lần nữa đã vang lên : “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con” (Ga 17,24).
Hôm nay, cũng chính trong niềm xác tín đó, mà Hội Thánh đã long trọng khẩn nguyện : “Người đã đi trước mở đường dẫn chúng con vào Nước Chúa khiến chúng con là những chi thể của Người nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Người hưởng phúc vinh quang.” [3]
 
Thang Thiên : một hiện thực để dấn thân
          Trong Phụng Vụ lễ Thăng Thiên chu kỳ Năm C nầy, Hội Thánh lại chọn Tin Mừng Luca để tường thuật việc Chúa Giêsu long trọng ban phát mệnh lệnh cho các môn sinh trước giờ chia tay : “Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêsrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân của những điều nầy”.
          Chính anh em chứ không ai khác,  và phải làm chứng về những điều nầy chứ không phải điều gì khác. Và như thế, ơn gọi Tông Đồ, sứ mệnh chứng nhân đã ở ngay cội nguồn của đức tin Kitô giáo, ở ngay bản chất của đời sống làm con cái Chúa. Chắc chắn, tất cả những tông đồ và những môn sinh của Chúa Giêsu có mặt trong buổi sáng “tạm biệt về trời hôm ấy” không ai lại cảm thấy mình là một người ngoại cuộc, để rồi trở về Giêrusalem trong trạng thái thụ động, thờ ơ với mệnh lệnh của Thầy.
          Phải chăng để cảnh báo cho muôn thế hệ Tông Đồ và Kitô hữu thái độ thụ động và « trên mây » nầy, mà Luca trong trích đoạn Công Vụ Tông Đồ đã nhắc khéo qua câu nói của hai thiên sứ : « Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn trờ ? » (Cv 1,10-11)
          Và cho đến mãi hôm nay, mệnh lệnh lên đường làm chứng nhân cho tin mừng Tử Nạn-Phục sinh cũng vẫn mang tính thời sự và khẩn thiết như thuở ban đầu dành cho tất cả những ai cùng theo Đức Kitô khi được “dìm xuống trong bí tích Thanh Tẩy” để chỗi dậy lên đường trong ánh sáng phục sinh và trong sức mạnh của Thần Khí. Đã mang danh là Kitô hữu nhờ nhiệm tích Rửa tội và phép Thêm Sức, không ai được phép sống cách bàng quang, thụ động với công cuộc loan báo Tin Mừng, với sứ mệnh làm chứng nhân.
          Nước Trời, nơi chỉ dành cho những kẻ đã một lòng tín trung lao động cật lực để vun quén, đắp xây, để chiến đấu và chiến thắng, như chính Đức Kitô đã phán : “Ai thắng, ta sẽ cho ngự bên Ta trên ngai của Ta, như Ta đã thắng và ngự bên Cha Ta trên ngai của Người” (Kh 3,21)
 
          Thăng thiên : một cam kết và điểm tựa :
          "Làm chứng về một Đấng chết rồi sống lại”, làm chứng về một “Tin Mừng Phục Sinh”, đó là một thách đố lớn lao, một « mission impossible ». Vì làm chứng về điều đó cũng có nghĩa là làm chứng về một “nhân sinh quan hoàn toàn mới mẻ”.  Mới mẻ ở chỗ : nhân sinh quan nầy không đặt nền trên những giá trị bấp bênh của một thân phận con người mà cội nguồn thì mơ hồ hoang tưởng, hiện tại thì dang dở bầy hầy, còn tương lai thì mịt mù tăm tối ; mà đặt trên một thân phận con người mới vinh quang đang đĩnh đạc tiến lên trong lộ trình của ánh sáng phục sinh và hạnh phúc vĩnh hằng.
          Thế nhưng, các anh dân chài xứ Galilê, các phụ nữ nghèo nàn ở Bêtania, Giuđêa, Galilê, Samaria…các kitô hữu của một thuở ban đầu bị vùi dập dưới những trận bách hại tàn bạo của các thế lực đạo đời từ vùng Palestine mịt mù cát đá tới thủ đô hoa lệ của đế quốc Rôma…đã làm chứng được và làm chứng một cách thuyết phục, thành công ; đến nổi chỉ sau hơn 3 thế kỷ, ngọn cờ Thánh Giá đã tung bay trên đồi Vatican và khắp các thành thị vùng Địa Trung Hải, và sau hai mươi thế kỷ, Tin Mừng Phục Sinh đã vang lên khắp mọi miền thế giới.
Thế lực nào, quyền năng nào, phương thế nào đã làm nên công trình kỳ diệu đó ?
          Mầu nhiệm Thăng Thiên chính là chìa khóa cho vấn nạn nầy. Bởi vì, chính trong bối cảnh Thăng Thiên, Chúa Kitô đã đưa ra một cam kết mà chính từ cam kết đó đã trở thành điểm tựa tuyệt đối cho Hội Thánh muôn nơi và muôn thuở :
“anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (BĐ 1Sách Công vụ Tông Đồ).
          Điều quan trọng còn lại là các môn sinh có biết ngoan ngoản vâng nghe mệnh lệnh và tin tưởng vào lời cam kết đó : « Còn anh em hãy ở lại trong thành, cho đến khi nhận được quyền năng từ trời ban xuống » (Lc 24,49)
          Lịch sử của Hội Thánh 2000 năm nay đã cho thấy : Khi nào Hội Thánh « tung tăng chạy nhảy ở bên ngoài » và không chịu đón nhận « làn hơi của Thánh Thần », thì mọi sinh hoạt của Hội Thánh chỉ là rỗng tuếch, các chi thể rạn nứt và sức thuyết phục bị xóa mòn.
          Như vậy, cử hành và sống mầu nhiệm Thăng Thiên chính là không ngừng điều chỉnh cuộc đời để vươn tới một niềm hy vọng, để dấn thân cho một lời chứng và để luôn được đầy lửa của Thánh Thần.
 
Trương Đình Hiền
 

[1] Ca khúc “Một mai giã từ vũ khí của nhạc sĩ Ngân Khánh.
[2] Nguồn : trang mạng conggiao.info.
[3] Lời Tổng nguyện trong Phụng Vụ Lễ Thăng Thiên

Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc