Quang cao giua trang

Đừng để cành nho trở nên cằn cỗi (CHÚA NHẬT V PHỤC SINH (B 2015)

Đăng lúc: Thứ bảy - 02/05/2015 12:15 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
Đừng để cành nho trở nên cằn cỗi
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH (B 2015)

Tại vùng đất Palestina, cây nho đã xuất hiện lâu đời và đã trở thành những hình ảnh thân quen trong Kinh Thánh Cựu Ước cũng như Tân ước.
          Trong Cựu ước, dân Ít-ra-en được ví như cây nho, như vườn nho mà Thiên Chúa đã chọn, đã trồng, đã chăm sóc…Nhưng, như lời của Ngôn sứ I-sa-ia, thì Thiên Chúa đã thất vọng với cây nho nầy :
 
“Tôi xin hát tặng bạn thân tôi, bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.
Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi màu mỡ. Anh ra tay cuốc đất nhặt đá, giống nho quý đem trồng, giữa vườn anh xây một vọng gác, rồi khoét bồn đạp nho. Anh những mong nó sanh trái tốt, nó lại sinh nho dại….
Vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là Ít-ra-en đó; cây nho Chúa mến yêu quý chuộng, ấy chính là người xứ Giu-đa. Người những mong họ sống công bình, mà chỉ thấy toàn là đổ máu; đợi chờ họ làm điều chính trực, mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than” (Is 5,1-7)
 
          Trong khi đó, hôm nay, Bài Tin Mừng Thánh Gioan, một tác phẩm của Tân ước, đã giới thiệu cho chúng ta bài giáo lý của Chúa Giêsu, đúng hơn, những tâm sự sâu kín và mặc khải tối hậu của Ngài trước khi dấn thân vào cuộc khổ nạn, mà nội dung cốt lỏi lại chính là huyền nhiệm “CÂY NHO VÀ CÀNH NHO”, một khía cạnh độc đáo của huyền nhiệm Hội Thánh, Thân Thể mầu nhiệm của Ngài. : “Thầy là cây nho thật và Cha Thầy là người trồng nho”
 
          Đức là Ki-tô là “Cây Nho Thật”, cho nên, tất cả mọi cây nho, vườn nho có trước Ngài chỉ là bóng hình tiên báo, và đã đến lúc phải bị “bứng đi”, như I-sa-ia đã từng tiên báo.
 
Vì là Cây nho Thật, cũng là “Đường, Sự Thật, Sự Sống”, quả thật Đức Kitô đã đem đến cho chúng ta một cái nhìn mới mẻ về cuộc đời : Kẻ nghèo hèn không phải bị bỏ đi mà là “được chúc phúc”, nước mắt khóc than không còn là bất hạnh phải tránh né mà là dấu chỉ để được phúc ủi an”…Cuộc sống lam lủ khó nghèo không còn là kiếp đọa đầy ô nhục mà đã trở thành “bài trường ca của khiêm hạ yêu thương trên giai điệu của thánh gia Nadarét”.
          Vì được đồng hành với Đức Kitô phục sinh, một cách tiếp cận với Cây nho Thật, nên cuộc hành trình buồn thảm về Emmaus của hai môn đệ năm nào trở nên cuộc hội ngộ đầy tin yêu hy vọng, quán trọ Emmaus tưởng chừng vắng lạnh với hoàng hôn ly biệt đã bừng lên như bữa tiệc hoan vui, và bữa điểm tâm giản đơn trên bờ hồ Tibêriát ngày xưa đã trở thành “lễ hội Phục sinh” để những môn sinh của Ngài tìm được sức trẻ mà ra đi buông lưới.
          Và nếu chúng ta trở lại với các câu chuyện của Tin Mừng, chúng ta sẽ cảm nhận thế nào là “sức sống dồi dào, là sinh hoa kết trái” nơi những con người đã từng chạm đến Đức Kitô trong thuở Ngài lang thang rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa :những kẻ mù què điếc câm, những người thu thuế bị kết án khinh khi, những cô gái điếm sống vật vờ vất vưởng bên lề đời, những người phung cùi bất hạnh trong hoang mạc cách ly…tất cả đã được “Ngài kéo lên với Ngài” để mĩm cười sung sướng vì được chữa lành, vì được yêu thương, vì được hoán cải, đổi đời. “Kết trái đơm hoa trong cây nho Kitô” phải chăng đó là những mảnh đời tưởng đâu đã chôn sâu trong lòng đất lạnh như con trai của bà góa ở Naim, như chàng thanh niên Lagiarô ở Bêtania…đã ngẩng mặt lên rạng rỡ với bình minh cuộc sống…Trong Cây nho Thật là Đức Kitô, mọi hành vi tưởng chừng vụn vặt, tầm thường như Giakê thập thò trèo lên cây sung đón đợi đã trở thành cơ duyên gặp gỡ, việc xức dầu của Maria ở Bêtania đã trở thành dấu chỉ của tình yêu, những đồng xu bé nhỏ của một bà góa nghèo đã trở nên kho tàng vô giá, và những trẻ em bé bỏng dại khờ đã trở nên những”khách quí danh dự và xứng đáng đầu tiên trong bàn tiệc Nước trời”
 
          Và Cây Nho thật Ki-tô lại được tiếp nối, nối dài bởi một “Cây Nho khác” đó chính là Hội Thánh.
 
            Suốt 2000 năm nay, “Cây nho Thật” Hội Thánh có phải đối diện với bao chối từ và phủ nhận, cấm cách và bách hại, loại trừ và lên án…vẫn sum sê cành lá, vẫn tỏa bóng rợp trời. Những “cành nho của Cây Nho Thật” là những anh dân chài Ga-li-lê như Phêrô, Giacôbê, Gioan, Philipphê, Anrê…bị đánh te tua, bị đe dọa ngăn cấm, bị tróc nả tội tù, bị đóng đinh trên thánh giá hay bị chém, bị đâm…cứ tưởng rồi cũng sẽ bị đẩy vào lãng quên như Thầy Chí Thánh. Nhưng, không phải chỉ “Một cộng đoàn đơn lẻ”, một nhóm nhỏ “Mười Hai”, mà cả một “Rừng Nho” lan tràn mặt đất, một “Đoàn Dân mới” hiện diện khắp muôn phương. Và Hội Thánh của Chúa Kitô đã lớn lên, đã phát triển, đã vươn dậy bề thế từ “Cây nho Thật” đã chết và đã phục sinh, đã lên trời và ban Thánh Thần xuống.
 
          Thế nhưng, để thuộc về Cây Nho Ki-tô và Vườn nho Hội Thánh, chúng ta phải chấp nhận bị cắt tỉa, như chính đòi hỏi của Đức Ki-tô :
“Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi ; còn cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn”
 
          Quả thật Tin Mừng hôm nay mời ta nhìn lại sự cằn cỗi của mình, để từ đó mà nhận ra nguyên nhân làm cho Hội Thánh, cho thế giới chưa ngập tràn những cành nho sum sê hoa trái. Trong trích đoạn Tin Mừng nầy, cụm từ “sinh hoa trái” được nhắc đến 6 lần và cụm từ “ở lại trong Thầy” được nhắc đến 5 lần ! (Trích từ Manna năm B, tr. 107)
          Chúng ta có thể khẳng định mà không sợ lầm lẫn : vinh quang của Thiên Chúa là chúng ta sinh nhiều hoa trái. Và vì thế, thất bại của Thiên Chúa là sự cằn cỗi của con người. Sự cằn cỗi, nghèo nàn muôn nơi và muôn thuở của con người chính là sự cắt đứt mối hiệp thông với Thiên Chúa. Cách riêng đối với chúng ta, những người kitô hữu, sự cằn cối thiếu vắng hoa trái tốt lành thánh thiện đó chính là vì chúng ta chưa để mình “bị cắt tỉa”, chưa để Lời Chúa thanh luyện, chưa để ngọn lửa của Thánh Thần Chúa thiêu đốt. “Ở lại trong Chúa” không phải là lối nói văn chương ngoài đầu môi chót lưỡi, nhưng luôn cần được thể hiện bằng chính cuộc đời chấp nhận trả giá. Bởi vì, muốn được hưởng nguồn sống phục sinh của “Cây Nho Thật”, chúng ta phải chia sẻ  nổi đau từ “Cây Thập Giá” của chính Ngài.
          Phải để mình bị cắt tỉa đi những biếng lười, ích kỷ, nhỏ nhen.
Phải để mình bị cắt tỉa đi những lọc lừa gian dối, những tham lam đố kỵ giận hờn, ghanh ghét.
Phải để mình bị cắt tỉa đi những mối tình vụng trộm lỗi phạm bí tích hôn Phối, những ma mánh gian xảo trong bán buôn, những hẹp hòi bất khoan dung trong đạo cha con, trong nghĩa vợ chồng,
Phải để mình bị cắt tỉa đi những thói hư tật xấu bài bạc, say xỉn, nói hành nói xấu anh chị em, phê bình chỉ trích vô trách nhiệm, hà tiện bũn xỉn trong chia sẻ bác ái, gây chia rẽ bất đồng trong công việc chung…
Có như thế, chúng ta mới đón lấy dòng nhựa nguyên tươi mát là chính sự sống của Chúa phục sinh và sẽ đóng góp những hoa trái tốt lành cho nhân loại, để nhân loại nhận ra Cây nho Thật là Đức Kitô và Người Trồng Nho chính là Thiên Chúa. (Phỏng ý Manna 108)
          .
                                                                                                                                                Giuse Trương Đình Hiền
Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc