Quang cao giua trang
THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

Hội Thánh là gia đình của anh Quyên và một số gia đình khác bồng bế nhau bỏ quê hương bổn kiểng tận miền Bắc Nam Định, Thái Bình…lên cắm dùi sinh sống nơi đèo heo hút gió miền sơn cước Ba Tơ, vẫn sớm tối kinh nguyện, giữ ngày Chúa Nhật, gáo dục con cái làm người và làm con Chúa đàng hoàng, và thao thức miệt mài xây cho được một ngôi nhà cho Chúa ngự.

Xem tiếp...

NHỮNG NHÀ VÔ ĐỊCH CỦA TIN MỪNG CN 25 Thường niên B 2015

Đăng lúc: Thứ bảy - 19/09/2015 09:05 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
NHỮNG NHÀ VÔ ĐỊCH CỦA TIN MỪNG
CN 25 Thường niên B 2015
 
          Trong cuộc Đại hội thể thao Đông Nam Á Sea games 28 vào tháng 6 vừa qua tại Singapore, nữ vận động viên bơi lội của Việt nam, Nguyễn Thị Ánh Viên đã đoạt được 8 huy chương vàng và phá 8 kỷ lục Sea games về bơi lội. Sự kiện nầy đã làm nức lòng phấn khởi cho đồng bào Việt Nam.
          Tuy nhiên, trong trận tranh cúp vô địch túc cầu U 19 Đông Nam Á 2015 hôm đầu tháng 9 vừa qua, đội tuyển Việt nam đã để thua Thái Lan 6 bàn mà không kiếm được một bàn danh dự. Việt Nam lại  một lần ủ dột !
          Không chỉ trong thể thao mà trong muôn lãnh vực đời thường cuộc sống, ai cũng muốn tìm cái nhất, cái vô địch, cái hơn người… ; và dĩ nhiên, ít có ai lại chọn nhận vào cho mình sự thất bại, phần yếu kém, hạng chót !
          Đi tìm cái nhất cách lương thiện và vì lợi ích chung, đó là điều đáng trọng, đáng ước mong và phấn đấu. Tuy nhiên, tìm mọi cách chiếm được cái nhất, cái vô địch bằng bất cứ giá nào để mưu đồ hảnh tiến, để quảng cáo cái tôi, để kiêu căng hợm hĩnh, hoặc vì một mục đích thủ lợi thấp hèn và vị kỷ, thì cái nhất, cái vô địch, cái kỷ lục đó hoàn toàn vô giá trị và đáng khinh bỉ.
- Trong thể thao, các vận động viên sử dụng đôping để đạt chiến thắng là một cách ăn gian hèn hạ.
- Trong chính trị, đi tìm vị trí hàng đầu để độc tài cai trị, thoả mãn đam mê quyền lực… …, xem muôn dân như cỏ rác, “nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn”, thì muôn đời sẽ bị kết án và phỉ nhỗ.
- Trong kinh tế, muốn trở nên giàu có nhất mà  bất kể lương tâm và sẵn sàng mua gian bán lận, dùng mọi thủ đoạn lọc lừa dối trá, bóc lột, đối xử bất công…thì cái giàu có nhất đó lại trở thành đại gian đại ác.
- Có những cái nhất, vị trí hàng đầu không do tự lực cánh sinh mà do hối lộ, tham nhũng, gian xảo, mua chuộc để tiến thân, để ăn trên ngồi trước…thì cái nhất, cái hàng đầu đó sẽ trở thành tệ hại cho xã hội…
          Và phải chăng đó chính là cái nhất, cái vị trí hàng đầu mà “con rắn nơi địa đàng đã làm mồi nhử hai ông bà tổ tông loài người” : ‘Ngày nào các ngươi ăn nó thì các ngươi sẽ trở thành”người lớn nhất”, trở thành Thiên Chúa”. Không may cho loài người, A-đam và E-Va đã bất kể lời của Thiên Chúa dạy bảo, luật của Thiên Chúa nghiêm cấm, đã ước mơ “làm đầu”nên đã kéo theo một nhân loại sa ngã thảm thương, đánh mất hạnh phúc của địa đàng ban sơ thánh thiện.  
          Và rồi, bài học đó cứ lặp đi lặp lại hoài trong lịch sử. Ca-in vì không muốn thua em là A-ben trước con mắt Thượng Đế, nên sẵn sàng ra tay sát hại đứa em ruột giữa cánh đồng. Hêrôđê vì sợ mất quyền vương đế độc tôn bởi sự xuất hiện của em bé mới sinh ở Bêlem nên đã tàn nhẫn sát hại các trẻ  em ở Bêlem từ hai tuổi trở xuống.
          Đừng nhắc chuyện đâu xa, trong tháng 7 vừa qua, cả nước sững sờ với vụ thảm án tại Bình Phước : 6 mạng người bị cắt cổ mà thủ phạm, theo điều tra sơ khởi, ra tay tàn độc vì bị người tình và gia đình hắt hủi, bỏ rơi, từ thân phận được tin yêu quý chuộng bậc nhất xuống chỗ công nhân xa lạ tầm thường.
          Trong khi đó, những cuộc cắt cổ hàng loạt những nạn nhân và con tin vô tội của lực lượng Hồi Giáo cực đoan IS cũng nhằm để khẳng định sức mạnh và uy thế của mình đối với thế giới và những lực lượng cản đường tiến quan của họ.
          Phải chăng đó chính là cái cách ứng xử và lý luận của phường vô đạo mà sách Khôn Ngoan cách đây mấy ngàn năm đã lên tiếng cảnh giác và chúng ta vừa nghe trong BĐ 1 :
“Ta gài bẫy hại tên công chính, vì nó chỉ làm vướng chân ta, nó chống lại các việc ta làm, trách ta vi phạm lề luật, và tố cao ta không tuân hành lễ giáo….Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó, để biết nó hiền hòa làm sao, và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào. Nào ta kết án nó chết nhục nhã, vì cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm”.
          Cũng trong dòng suy tư và ý nghĩa nầy, Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật một bối cảnh thật sống động, thật “người” về tập đoàn các tông đồ đang đi theo Chúa truyền đạo.         Lại là một cuộc tranh đua về nhất. Xem ra cái ước mơ trần tục với cõi lòng còn nặng trĩu tham sân si, các Tông đồ, những cột trụ cho Giáo Hội tương lai của Chúa Giêsu, những sứ giả đem Tin mừng gieo rắc khắp tứ phương thiên hạ, sao mà yếu đuối, sao mà tầm thường! Nhưng tế nhị làm sao. Chúa Giêsu đợi về đến nhà mới “hỏi tội” : “Dọc đường anh em tranh luận chuyện gì thế ?”. Cho tới nước nầy thì “im thin thít’ chứ biết mở miệng làm sao. Và từ đó, các ông được một bài học để đời, một bài học được áp dụng cho toàn thể Dân Chúa từ kẻ cao nhất cho đến người thấp nhất, mà biểu hiện cụ thể chính là danh xưng thường xuyên của vị lãnh đạo tối cao của Hội Thánh – Đức Giáo Hoàng : TÔI TỚ CÁC TÔI TỚ.
          Nếu nói Chúa Giêsu là một nhà cách mạng, thì yếu tố cách mạng đầu tiên phải chăng là “cách mạng về thái độ ứng xử, về cung cách đối nhân xử thế” : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết và làm người phục vụ mọi người”. Và Ngài đã chứng minh cụ thể vào chiều Thứ Năm trước khi bị trao nộp, khi Ngài quỳ xuống rửa chân cho các môn sinh trong bữa tiệc cuối cùng.
          Và kể từ đó, trong nhân loại đã nảy sinh một cuộc đua tranh mới : đua tranh để trở nên bé nhỏ thấp hèn, trở nên hiền lành khiêm hạ, trở nên tôi tớ phục vụ trong quảng đại yêu thương…Hàng triệu vị Thánh được tôn vinh trên bàn thờ Giáo Hội là những chứng từ sống động cho những cuộc “về nhất”, cho những “những nhà vô địch” trong cuộc cách mạng của Tin mừng do Chúa Giêsu mang đến. Có ai ngờ, người phụ nữ già nua, lưng còng Têrêsa-Calcutta kia lại chinh phục con tim của cả thế giới chỉ vì đã “phá kỷ lục” trong con đường yêu thương và phục vụ người nghèo. Giải Nobel Hòa Bình năm 1978 được trao cho Mẹ chính vì những “kỷ lục” về bác ái yêu thương và phục vụ người nghèo ! Và Hội Thánh đã tuyên dương Mẹ trên bàn Thờ cũng vì lý do “đơn giản” đó !
Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc