Quang cao giua trang
THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

Hội Thánh là gia đình của anh Quyên và một số gia đình khác bồng bế nhau bỏ quê hương bổn kiểng tận miền Bắc Nam Định, Thái Bình…lên cắm dùi sinh sống nơi đèo heo hút gió miền sơn cước Ba Tơ, vẫn sớm tối kinh nguyện, giữ ngày Chúa Nhật, gáo dục con cái làm người và làm con Chúa đàng hoàng, và thao thức miệt mài xây cho được một ngôi nhà cho Chúa ngự.

Xem tiếp...

Ra đi gieo hạt mầm sự sống (CHÚA NHẬT V MÙA CHAY A)

Đăng lúc: Thứ bảy - 05/04/2014 12:19 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
Thiên Chúa đã nhập thể trong chính nổi đau và cái chết :
 
            Khi vào đời, Thiên Chúa nào tránh né cái kiếp phận long đong của con người. Hãy xem những giọt nước mắt đã lăn dài trên má của Chúa Giêsu khi chứng kiến cái chết của người bạn thân La-da-rô ở Bê-ta-ni-a ; cũng như, Ngài cũng đã từng chia sẻ niềm vui với đôi tân hôn tại tiệc cưới Cana khi giúp họ có thêm mấy trăm lít rượu ngon để niềm vui trọn vẹn và được mãi nối dài. Và như thế, có gì để chúng ta lo buồn sầu khổ vì từ đây, bên cạnh cuộc hành trình tiến về vĩnh cửu, Thầy Chí Thánh đã sát cánh chen vai để cùng ta đi hết độ đường và dẫn ta vào bữa tiệc trường sinh trong vương quốc sự sống, như Ngài đã đồng hành với hai môn đệ trên đường Em-mau vào chiều “Ngày Thứ Nhất trong tuần” để xua đi nổi buồn “tử nạn Can-vê” và loan báo “tin mừng sống lại”.
Thê thảm nhất, khổ sầu nhất, thất vọng nhất, là khi ở giữa “đường hầm tăm tối của cuộc sống”, con người không tìm gặp được Thiên Chúa đang đồng hành, không tìm gặp được Đức Kitô đang sánh bước, không thấy được ánh sao hy vọng ở cuối trời, không nhận ra ánh mắt yêu thương và tha thứ đang dõi nhìn theo…mà chỉ một mình loay hoay bước đi trong cõi nhân sinh buồn thảm. Trong hoàn cảnh đó, trong tâm trạng đó, quả thật cuộc sống đã trở thành cõi chết, hương vị ngọt ngào của cuộc sống đã trở nên ngải đắng, ánh sáng ấm nồng mùa xuân trở thành đêm đông băng giá…Và như thế, một liều thuốc độc, một phát súng, một dây thòng lọng đã trở nên “phương tiện gần gũi dẫn lối đưa đường vào cõi chết tối tăm” !
Thảm cảnh cô giáo Diệu trói chặt hai con với mình trầm thân tự tử dưới hồ Phú Ninh ở Quảng Nam ngày 24.3 vừa qua là một thuyết minh rõ ràng cho tình trạng “đánh mất niềm tin vào cuộc sống”, và chẳng tìm thấy một điểm tựa nào cho hiện tại lẫn tương lai !
Và chúng ta cũng đừng quên câu chuyện “Ngày Thứ Năm Tuần Thánh” : khi Giu-đa phản bội Thầy, bỏ bàn tiệc ra đi, thì “bóng tối dâng lên”…và đã phủ ngập trái tim Giu-đa cho đến khi đưa đầu vào chiêc giây thòng lọng để chọn cái chết thất vọng. Trong khi đó, chiều Thứ Sáu hôm sau trên đồi Can-vê nắng úa, một kẻ trộm bị đóng đinh đang hấp hối, đã nhìn ra trong cái chết đớn đau oan nghiệt của con người tử tội Giêsu Na-da-rét một ánh sáng chứa chan niềm hy vọng : “Khi Thầy vào Nước của Thầy xin nhớ đến tôi”. Và lập tức anh ta được đáp ứng : “Hôm nay anh sẽ ở trên thiên đàng với tôi”. Như thế đó, Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô đã nhập thể trong chính nổi đau và cái chết để dẫn đưa những ai tin vào Ngài vào cuộc sống đích thực, như hôm nay Ngài xác quyết qua dấu lạ phục sinh La-da-rô bốn ngày chết chôn trong mộ và qua chính Lời tuyên cáo : “Ai sống mà tin vào Ta sẽ không chết bao giờ”.
 
Ra đi gieo những hạt mầm sự sống và hy vọng.
 
            Tin vào một Thiên Chúa tình yêu ban sự sống, tin vào một Đấng Kitô Phục sinh dẫn ta vào cuộc sống vĩnh hằng, tin vào Chúa Thánh Linh đang thổi vào hồn ta nguồn sống mới, thì liệu có mang lại chuyển biến nào cho chính ta và cho thế giới hay chăng ? Thưa có đấy. Bởi vì chỉ với niềm tin như thế ta mới thấy thế giới đẹp vô cùng, ta mới thấy cuộc sống mới đáng sống làm sao, mới thấy mỗi một con người, mỗi một sinh linh là một công trình kỳ diệu, mới thấy mỗi một cuộc đời, cho dù què cụt điếc câm, cho dù thấp cổ bé miệng, cho dù dốt nát bần hàn…vẫn là một “kỳ công vĩ đại của Thượng Đế” luôn cần được kính trọng luôn cần được sẻ chia, yêu thương và phục vụ. Vâng, chỉ với niềm tin đó thì chúng ta mới trụ vững giữa trăm chiều thử thách, mới đủ can đảm mĩm cười với số phận cho dù phải khắc nghiệt oái ăm, mới đủ quảng đại và khoan dung để yêu thương và tha thứ. Và nhất là, chỉ với niềm tin đó, chúng ta mới bình thản đón nhận “chết chính là một thành phần của cuộc sống”, thế giới bên kia chính là quê hương đích thực để ta quay về, và sống cuộc sống hôm nay như một cuộc lên đường, một cuộc vượt qua, một cuộc tái sinh để bước vào quê hương vĩnh cửu. Vâng, chính niềm tin đó sẽ củng cố niềm hy vọng vĩnh hằng trong ta và giúp ta mạnh mẽ mỗi ngày tiếp bước con đường của Đức Kitô ra đi gieo những hạt mầm sự sống và hy vọng trên thửa ruộng trần gian vẫn còn đầy gai chông sỏi đá.
LM. Giuse Trương Đình Hiền
Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc