Quang cao giua trang
THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

Hội Thánh là gia đình của anh Quyên và một số gia đình khác bồng bế nhau bỏ quê hương bổn kiểng tận miền Bắc Nam Định, Thái Bình…lên cắm dùi sinh sống nơi đèo heo hút gió miền sơn cước Ba Tơ, vẫn sớm tối kinh nguyện, giữ ngày Chúa Nhật, gáo dục con cái làm người và làm con Chúa đàng hoàng, và thao thức miệt mài xây cho được một ngôi nhà cho Chúa ngự.

Xem tiếp...

THĂNG THIÊN : NIỀM HY VỌNG SẺ CHIA

Đăng lúc: Thứ bảy - 16/05/2015 09:44 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
THĂNG THIÊN : NIỀM HY VỌNG SẺ CHIA
 
Mầu nhiệm Thăng Thiên, trong ý nghĩa của Kinh Tiền Tụng mà Hội Thánh đọc lên hôm nay, trước hết, đó chính là niềm hy vọng ngút ngàn của cuộc lữ hành kitô hữu :
“Người lên trời không phải để lìa xa chúng con là những kẻ yếu đuối, nhưng vi là đầu và là thủ lãnh của chúng con, nên Người đã lên trước, để chúng con là những chi thể của Người vững một niềm tin tưởng cũng sẽ được lên theo”
Chúng ta đừng quên, đây cũng chính là điều mà Đức Kitô đã tâm sự cùng các môn đệ trong những phút giây tạ từ trước giờ khổ nạn : “Thầy đi dọn chỗ cho anh em…để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14,3). Khi từ giã họ, Ngài đã dâng lên TC một lời cầu nguyện mà cũng là một lời hứa: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của con, vinh quang mà Cha đã ban cho con” (Ga 17,24). Và như thế, chúng ta có thể nói được rằng : Thăng Thiên cũng chính là điểm đến của mỗi người chúng ta, một niềm hy vọng tràn trề trên cuộc lử hành đầy bấp bênh và thách đố của phận người.
          Một cách nào đó, chúng ta có thể khẳng định rằng : mầu nhiệm Thăng Thiên đã mở ra một “nhân sinh quan hoàn toàn mới mẻ”.  Mới mẻ ở chỗ : nhân sinh quan nầy không đặt nền trên những giá trị bấp bênh của một thân phận con người mà cội nguồn thì mơ hồ hoang tưởng, hiện tại thì dang dở bầy hầy, còn tương lai thì mịt mù tăm tối ; mà đặt trên một thân phận con người mới vinh quang đang đĩnh đạc tiến lên trong lộ trình của ánh sáng phục sinh và hạnh phúc vĩnh hằng.
Tuy nhiên, niềm hy vọng Thăng Thiên lại không thể đi đôi với cuộc sống cúi xuống với đam mê trần tục, một cuộc sống chỉ biết chọn trần gian như thiên đàng để đầu tư và hưởng thụ, để lắng lo và chiếm hữu. Bởi chưng, ngày lễ hôm nay đã làm rực lên Lời chân lý nầy : “Quê hương chúng ta là ở trên trời” (Ph 3,20) ; hay như một lời khác của thánh Tông đồ Phaolô : “Anh em đã được chỗi dậy cùng với Đức Kitô, nên hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa” (Col 3,1). Vậy nếu chúng ta xác tín rằng mình “là giòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là chủng tộc thánh thiện…” thì phải “ái mộ những sự trên trời”, phải qui hướng đời sống chúng ta về đó và đừng để mình bị nô lệ bởi những ràng buộc và áp lực của thế gian : tiền tài, danh vọng, của cải, thành công…
Sau hết, niềm hy vọng Thăng Thiên cũng là niềm hy vọng của trao ban và chia sẻ.
Bởi chưng, đích điểm của việc làm chứng Đức Kitô và Tin Mừng Cứu độ của Ngài chính là để cho nhân loại được đón nhận hồng ân cứu độ và đi vào Nước Trời. Thật vậy, hồng ân cứu độ được ban tặng cho mỗi người chúng ta quá ư là cao cả, quá ư tuyệt vời. Chúng ta không thể ôm lấy khư khư và giữ chặt cho riêng mình. Điều nầy cũng giống như câu chuyện về chiếc vĩ cầm của Fritz Kreisler :
Fritz Kreisler (1875-1962) là một nhạc sĩ vĩ cầm nổi tiếng khắp thế giới. Ông đã tạo được một cơ nghiệp đồ sộ nhờ các buổi hoà nhạc và soạn nhạc, nhưng lại hào phóng cho đi gần hết của cải. Do đó, trong một chuyến lưu diễn, ông tìm được một cây vĩ cầm thanh tú nhưng không đủ tiền mua.
Đến khi ông kiếm đủ tiền và trở lại, thì cây đờn đã được bán cho một nhà sưu tầm nhạc cụ. Kreisler tìm đến chủ mới của cây vĩ cầm để xin mua lại. Nhà sưu tầm không muốn bán vì theo ông, nó là một bảo vật quí giá. Kreisler buồn bã và sắp sửa ra về, bỗng nảy ra một ý : “Xin đàn một lần trước khi nó bị ký thác cho sự câm lặng”.Chủ nhân chấp thuận. Vị nhạc sĩ tài ba đã làm cho nhà sưu tầm thực sự xúc động vì tiếng đàn du dương của mình, đến nỗi ông ấy phải kêu lên “Kreisler ơi ! Tôi, tôi không có quyền giữ chiếc đàn này. Nó thuộc về ông. Ông hãy đem nó đi khắp thế giới để thiên hạ được thưởng thức âm thanh của nó”.
          Sự sẻ chia đó cũng chính là giáo huấn cốt lỏi trong Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng của ĐTC Phanxico mà Ngài đã diễn tả bằng một từ sống động như một điệp khúc đó là “Đi Ra” :
Tôi thà có một Hội Thánh bị bầm dập, mang thương tích và nhơ nhuốc vì đi ra ngoài đường, hơn là một Hội Thánh ốm yếu vì bị giam hãm và bám víu vào sự an toàn của mình.” (EG 49)
“Mỗi Kitô hữu và mỗi cộng đoàn phải nhận ra con đường mà Chúa chỉ cho, nhưng tất cả chúng ta phải vâng theo tiếng gọi của Ngài là ra đi từ vùng đất tiện nghi của mình để đến với mọi vùng “ngoại vi” đang cần ánh sáng Tin Mừng.” (Số 20)

Lạy Chúa, được cứu độ, được lên trời với Chúa, đó là một hồng ân mà con đã nhận được khi được làm con Chúa. Con không có quyền giữ riêng cho mình hồng ân cao cả nầy. Xin cho con lòng quảng đại và can đảm để luôn biết ra đi và chia sẻ Tin Mừng Cứu Độ cho anh chị em con. Amen.
 
Giuse Trương Đình Hiền

Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc