Quang cao giua trang
THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

Hội Thánh là gia đình của anh Quyên và một số gia đình khác bồng bế nhau bỏ quê hương bổn kiểng tận miền Bắc Nam Định, Thái Bình…lên cắm dùi sinh sống nơi đèo heo hút gió miền sơn cước Ba Tơ, vẫn sớm tối kinh nguyện, giữ ngày Chúa Nhật, gáo dục con cái làm người và làm con Chúa đàng hoàng, và thao thức miệt mài xây cho được một ngôi nhà cho Chúa ngự.

Xem tiếp...

TRỞ THÀNH TÔNG ĐỒ KHI BIẾT KHÓC (Chúa Nhật 5 TN B 2015)

Đăng lúc: Thứ bảy - 07/02/2015 09:00 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
TRỞ THÀNH TÔNG ĐỒ KHI BIẾT KHÓC
(Chúa Nhật 5 TN B 2015)
 
Lm. GiuseTrương Đình Hiền 
         
          Chúng ta không quên một sự kiện ghi dấu ân sâu đậm nhất trong cuộc công du Phiippines vừa qua của ĐTC Phanxico đó là những giọt nươc mắt của cô bé Palomar khi đặt câu hỏi cho ĐTC : “Taị sao Chuá lại để xảy ra như vậy?" "và tại sao lại ít có người giúp chúng con như thế ?".
          Và để trả lời cho vấn nạn đó, ĐTC đã cắt nghĩa cho thế giới hiểu rằng :
"Chỉ khi nào mà một con tim không thể tìm được câu trả lời và bắt đầu khóc, lúc đó chúng ta mới có thể hiểu được"… ĐTC nhấn mạnh đến cách mà Chúa Giêsu đã phục vụ cho người dân của mình. Ngài đã không sử dụng lòng từ bi của thế gian, như là dừng lại một vài giây để ban phát tiền bạc hoặc những cuả cải vật chất. Nhưng, Đức Giáo Hoàng nói, Chúa Kitô đã dành trọn thời gian để lắng nghe và để thông cảm với người dân của mình.
“Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã khóc," Đức Giáo Hoàng nói. "Ngài đã khóc cho một người bạn vừa mới chết, Ngài đã khóc trong lòng cho một gia đình vừa mới mất đứa con, Ngài đã khóc khi nhìn thấy một bà goá nghèo đem chôn đứa con trai, Ngài đã rơi nước mắt, động lòng trắc ẩn, khi nhìn thấy đám đông không có ai chăn sóc"…
 
          Phải chăng đó cũng chính là nội dung mà sứ điệp Lời Chúa hôm nay muốn khơi dậy nơi cộng đoàn chúng ta, nhất là trích đoạn Tn Mừng Mác-cô, tường tuật một ngày làm việc “dày đặc” của Chúa Giêsu :
          Ngài rao giảng ở Hội đường (câu 21); giảng xong, chữa một người bị quỷ ám (cc 23-28); rời hội đường, Ngài đi chữa bệnh cho nhạc mẫu của Simon Phêrô (cc 29-32); chiều đến chưa kịp nghỉ ngơi người ta lại đem các bệnh nhân tới và Ngài lại cứu chữa (cc 32-34); Sáng sớm hôm sau khi trời còn tối mịt, Ngài thức dậy sớm đi đến một nơi hoang vắng để cầu nguyện (35); các tông đồ đến tâu trình lên Chúa những người đến gặp Chúa (36) ; Ngài lại ra đi rao giảng và trừ quỷ (39)…
          Cũng trong ý nghĩa đó, gần gũi hơn, Tin Mừng hôm nay còn giới thiệu cho chúng ta nhân vật khác : bà Nhạc vợ của Tông Đồ Phêrô : Ngay sau khi được chữa lành bà cụ liền bắt tay vào phục vụ. Bà cụ đã dùng phần sức khoẻ hồi phục của mình để phục vụ một cách mới mẻ. Không ai rõ thái độ phục vụ của bà có tác động đến chàng rể Phêrô như thế nào, nhưng sau này, với tư cách là lãnh tụ Giáo hội, Phêrô đã viết thư khuyên giáo dân: “Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác. Như vậy anh em mới là người khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa. Ai có nói thì nói lời Thiên Chúa ; ai phục vụ, thì phục vụ bằng sức mạnh Thiên Chúa ban. Như thế, trong mọi việc chúng tôi tôn vinh Thiên Chúa nhờ Đức Giêsu Kitô”.(1Pr 4,10-11).
          Như thế, chúng ta có thể nhận ra dụng ý của sứ điệp Lời Chúa hôm nay đó chính là : hãy biến cuộc đời thành khí cụ phục vụ và loan báo Tin Mừng ; hãy nhiệt tâm làm việc thiện để cọng tác với Thiên Chúa mà đẩy lùi sự dữ và tội lỗi. Hãy cùng với Chúa Giêsu ra đi “băng bó những vết thương” thể xác cũng như tinh thần, chữa lành những cuộc đời thương tích và mang lại niềm hy vọng cho biết bao kẻ khốn cùng…
          Và đó cũng chính là điều mà Thánh Phaolo hằng thao thức trong suốt chiều dài truyền giáo của Ngài : “Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng” ; và cũng chính Ngài đã tự đặt ra một định hướng truyền giáo cho chính bản thân Ngài cũng như cho toàn thể Giáo Hội :
          “nhưng tôi đã trở thành nô lệ của mọi người, hầu chinh phục thêm được nhiều người. Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người…” (BĐ 2)
          Hay nói theo ngôn ngữ của ĐTC Phanxicô trong sự kiện em bé Palomar  mà chúng vừa nêu bật, đó là, chúng ta sẽ trở thành Tông Đồ khi biết khóc.
Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc