Quang cao giua trang
THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

THÌ RA HỘI THÁNH CHÍNH LÀ ĐÂY ! (Chút cảm nhận về ngày lễ ban Phép Thêm Sức tại giáo họ Ba Tơ, Quảng Ngãi)

Hội Thánh là gia đình của anh Quyên và một số gia đình khác bồng bế nhau bỏ quê hương bổn kiểng tận miền Bắc Nam Định, Thái Bình…lên cắm dùi sinh sống nơi đèo heo hút gió miền sơn cước Ba Tơ, vẫn sớm tối kinh nguyện, giữ ngày Chúa Nhật, gáo dục con cái làm người và làm con Chúa đàng hoàng, và thao thức miệt mài xây cho được một ngôi nhà cho Chúa ngự.

Xem tiếp...

TRANG NHẬT KÝ MUỘN MÀNG CỦA GIAKÊ (Lc 19,1-10)

Đăng lúc: Thứ bảy - 29/10/2016 23:13 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
TRANG NHẬT KÝ MUỘN MÀNG CỦA GIAKÊ
(Lc 19,1-10)
Thầy Giêsu ơi !
Sau khi Thầy ra đi, tôi mới giật mình nghĩ lại :
Cả cuộc đời tôi thật ra chỉ có được một ngày !
Ngày gặp được ánh mắt của Thầy,
Từ nơi chỗ chạc ba trên cây sung lắt lẻo.
Thoạt đầu tôi cứ tưởng,
Thầy nhìn lên tôi để mà trêu ghẹo,
Như bao ánh mắt đã từng xỉa xóa khinh chê,
Cái phường thu thuế, tội lỗi ê chề,
Luôn chỉ là tên mạt hạng bầy hầy
Đứng bên lề cuộc sống.
Đã bao năm,
Đôi mắt tôi bị che khuất khỏi trời cao biển rộng,
Bởi cái bờ rào chết tiệt của đám đông.
Tôi, một thằng thu thuế, giàu có cuồng ngông,
Làm sao có thể ngẫng đầu lên,
Để thấy được ánh mắt và bàn tay khoan dung tha thứ !
Nhưng có ngờ đâu,
Giữa một Giê-ri-cô hoang đàng, vô đạo,
Giữa những con người mạt hạng tối tăm,
Thầy đã “đi ngang qua”, đã đến tận, viếng thăm,
Rồi còn hơn nữa,
Đã ở lại cùng râm ran chén tạc chén thù đại tiệc.
Trái tim tôi,
từ độ ấy đã vui mừng khôn kể xiết,
Tôi là ai mà có được niềm vinh dự quá lớn lao,
Niềm vui và hạnh phúc dâng trào,
Khi được chính Ngài,
Bảo “hôm nay nhà nầy cũng có ơn cứu độ” !
Thì ra,
Chính “hôm nay” tôi thật tình mới ngộ,
Mới hiểu tận tình : Thiên Chúa chính là tình yêu.
Đã bao năm nắng sớm mưa chiều,
Ánh mắt khoan dung vẫn đi tìm, vẫn miệt mài sục sạo.
Tìm cho được,
Những kẻ như tôi, những đứa con hoang lỗi tội,
Để đem về trong mái ấm nhà Cha.
Vâng, cuộc gặp gỡ với Ngài,
Đã dệt nên một khúc tình ca,
Để tôi sẽ không quên ngâm hoài cho đến chết.
Những gì tôi đã hứa tôi xin một lần cả quyết,
Làm lại cuộc đời bằng khó nghèo, bác ái sẻ chia.
Viết lại chuyện nầy, trang nhật ký của Giakê,
Để ai đó cứ theo tôi mà tin yêu hy vọng.
Thầy Giêsu ơi !
“Ánh mắt từ cây sung” sao mà thâm trọng !
Kỷ niệm nầy rồi mãi chẳng phôi phai !
Sơn Ca Linh
 
Tác giả bài viết: Sơn Ca Linh
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc