Quang cao giua trang

Con đường đẹp nhất để ta đi (CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG Năm B, 2014)

Đăng lúc: Thứ bảy - 06/12/2014 09:23 - Người đăng bài viết: quangngaicatholic
Con đường đẹp nhất để ta đi
CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG (Năm B, 2014)
 
LM. Giuse Trương Đình Hiền
 
          Sứ điệp Lời Chúa hôm nay có thể nói được tập chú vào 2 từ “CON ĐƯỜNG”,  một hình ảnh thân quen, gần gũi, gần như không thể thiếu được ở giữa đời thường cuộc sống.
          Ai mà không thích con đường quê thiên nhiên hữu tình, con đường nên thơ lãng mạn giữa hai thôn anh và em như những ca từ thật đẹp trong nhạc phẩm “Đường Về Hai Thôn” của Phạm Thế Mỹ :
Đường về thôn em duyên dáng bên ven sông con thuyền xuôi mái,
Nhịp cầu băng qua men lối đi quanh co, cỏ hoa nối dài…
Đường về thôn anh con sáo ru êm êm trên đồng xanh lúa,
Nhịp cầu băng qua đưa lối sân rêu xưa thắm hoa bốn mùa…
          Con đường quê nên thơ đó đã dẫn đến con đường của tình yêu, của duyên nợ :
Đường về hai thôn mai mốt đôi uyên ương qua cầu soi bóng,
Nhủ thầm sông ơi gương nước chưa phôi pha ta còn vui hoài…
Nhưng đó cũng chính là con đường mang một thoáng hờn ghen khi hai người đã chia tay của nữ thi sĩ Phan thị Thanh Nhàn, :
Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em…
 
Và ngoài những con đường đầy chất thi ca lãng mạn đó, trong đời thường cuộc sống cũng như trong lịch sử muôn nơi và muôn thuở của con người, còn có biết bao nhiêu con đường mang nhiều vóc dáng khác nhau…
          Chúng ta làm sao quên quên được con đường mòn Hồ Chí Minh trong những năm chiến tranh nam Bắc mà trên đó đã chất chứa bao khổ ải thương đau của hàng triệu thanh niên nam nữ, đến nối nhà văn Xuân Vũ đã đặt tên là “Đường Đi Không Đến” trong cuốn ký sự tiểu thuyết cùng tên ; và những người ở Quảng Trị, Thừa Thiên chắc không bao giờ quên con đường mang tên “Đại Lộ Kinh Hoàng” của “Mùa Hè đỏ lửa 1972” …
          Và hôm nay, có biết bao con đường ở Irak, Syria, Uknaina…đang phủ đầy bởi bụi đất của bom rơi, đạn lạc, máu chảy đầu rơi…
          Bên cạnh những con đường địa lý đã mang theo bao kỷ niệm buồn và kinh khiếp trong ký ức của nhân loại, của nhiều con người, thì trong xã hội hôm nay vẫn nhan nhản những con đường của những liên minh ma quỷ, những con đường tối tăm là âm mưu, mặc cả, toan tính của những thế lực tài phiệt, hay chính trị xôi thịt, sẵn sàng thủ đắc quyền lợi, lợi nhuận, trên xương máu của bao dân lành vô tội, của những người nghèo khố rách áo ôm, những con đường được xây bằng máu và nước mắt, được trả giá bằng muôn vạn sinh linh vô tội…
 
          Trong khi đó, hôm nay, giờ nầy, ở giữa khung trời Mùa Vọng, hình ảnh “con đường”, “dọn đường”… luôn thấp thoáng âm vang trong ca kinh lời nguyện của mọi tín hữu : “Có tiếng kêu từ nơi hoang vắng mau dọn đường cho Chúa…”, “dọn đường cho Chúa đi, dọn đường cho Chúa đi”…
          Vâng, chúng ta được mời gọi sống “mầu nhiệm con đường”, sống thời gian Phụng Vụ Mùa Vọng nầy bằng một thái độ đức tin đầy năng động tích cực : Tin tưởng vào con đường tình yêu của Thiên Chúa và chuẩn bị một con đường tâm linh xứng hợp để đón gặp Chúa đến.
          Và Lời Chúa hôm nay sẽ chỉ cho chúng ta những thái độ thích hợp để sống trọn vẹn ý nghĩa của Mùa Vọng, Mùa đợi chờ Chúa đến.
 
1. Thiên Chúa vẫn mở lối đưa đường.     
Lịch sử của dân tộc Ít-ra-en đã ghi rằng : Khoảng năm 539 trước công nguyên, Vua Kyrô của Ba-Tư chiếm Ba-by-lon và đã ra sắc chỉ cho phép đoàn dân Do Thái lưu đày được hồi hương, Giê-ru-sa-lem được tái thiết. Hồi đó, một nỗi vui tràn trào dâng ngập lòng dân Ít-ra-en. Nhiều con đường xuyên qua hoang mạc đã rộn ràng chân bước với nổi vui ngút ngàn. Dân Ít-ra-en cứ tưởng rằng, mọi con đường dẫn đến Thiên Chúa, dẫn về Giê-ru-sa-lem, dẫn về niềm tin tôn giáo của cha ông đã bế tắt, đã đóng lại, đã gãy đỗ. Thế nhưng, Thiên Chúa, qua miệng các sứ ngôn, đặc biệt, với ngôn sứ Isaia như trích đoạn Chúa Nhật hôm nay, đã mở ra những nẻo đường hy vọng. Thiên Chúa vẫn mở ra những con đường tình yêu và hy vọng, khoan dung và tha thứ, của giải thoát và cứu độ.
Họ đã cảm nhận tình thương cứu độ của Thiên Chúa dành cho họ quá thực, quá rõ như có thể mắt thấy tai nghe mà trích đoạn sách Isaia trong BĐ 1 hôm nay đã minh họa :
“Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa,
Tập trung cả đoàn dưới cánh tay.
Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng,
Bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt.”
          Con đường Thiên Chúa giải thoát và đưa dân Ngài trở về Đất Hứa, trở lại Giê-ru-sa-lem là dấu chỉ, là tiên trưng hướng đến chính con đường giải thoát đích thực mà “Đấng là Đường, Sự Thật, Sự Sống” sẽ chính thức thực hiện vào thời Tân ước.
          Mùa Vọng đang khơi dậy nơi tất cả mọi người Kitô hữu chúng ta niềm tin và hy vọng vào con đường yêu thương của Thiên Chúa, con đường dẫn tới Chúa Kitô, mà mầu nhiệm Nhập Thể- Giáng Sinh đến gần. Không có niềm tin và hy vọng nầy, mọi cuộc cử hành tín ngưỡng sẽ trở nên rỗng tuếch và mọi lễ nghi tôn giáo sẽ trở thành một thứ mê tín dị đoan buồn cười.
 
2. Những nẻo đường phúc thật của Đức Kitô.
Nếu Isaia đã loan báo có những con đường trong hoang mạc để khơi lên niềm hy vọng về một Thiên Chúa đang trở về, thì sau đó 600 năm, vào thập niên 30 của thế kỷ thứ nhất, cũng tại vùng đất Palestina khô cằn sỏi đá, Gioan với biệt danh “Tẩy Giả”, trong vóc dáng của một “đạo sĩ rừng xanh”, một tiên tri lập dị đã lặp lại lời rao giảng của I-sa-ia hơn 600 năm trước : “Có tiếng người hô trong hoang mạc : hãy dọn đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi…” (TM) cũng để loan báo một tin vui, Thiên Chúa đang trở về, đang đến trong một Đấng mà ông đã xác định rằng “Tôi không xứng đáng xách dép cho Ngài”.
          Và rồi trên những con đường cát bụi xứ Palestina thuở ấy đã ngập tràn niềm vui. Những con đường từ thôn quê tới thị thành, từ hoang mạc tới đồi núi, từ đồng bằng tới bờ biển…, con đường đường nào cũng ngập tràn một tin vui : què đi, mù thấy, câm nói được, những kẻ cùi phung được lành, những người bị quỷ ám được giải thoát, những phụ nữ bị loạn huyết lau năm bình phục, và cả chuyện động trời trên con đường Naim : con trai bà góa được mang đi chôn bổng dưng sống lại, hay trên con đường dẫn đến huyệt mộ của La-da-rô chôn được 4 ngày mọi người mừng vui khôn xiết vì em hai cô Matta và Maria đã được phục sinh…
Rồi người ta lại còn nghe : ông trưởng tuy thuế vụ Giakê mang tiếng tham nhũng, xảo quyệt tham lam đã cải tà qui chánh, cô gái làng chơi Mai-đệ-Liên đã trở lại hoàn lương, anh chàng Lê-vi hay ngồi ở bàn thu thuế đã bỏ nghề đi làm sứ đồ, và người đàn bà nhà quê tội nghiệp lỡ phạm tôi ngoại tình được cứu thoát khỏi bị ném đá…
Và cứ như thế, trên khắp mọi nẻo đường Palestina đâu đâu cũng đuợc nghe một “TIN MỪNG”, “Tin mừng Nước Thiên Chúa” đã đến, “Tin mừng Thiên Chúa là Cha yêu thương như mục tử đi tìm con chiên lạc”, “Tin mừng về một Thiên Chúa làm người và ở giữa chúng ta, cùng chung chia thân phận bần hàn tội lỗi”, “Tin mừng về một cuộc tái sinh vào đời sống mới qua nước và Thánh Thần”, Tin mừng về một cuộc sống phục sinh nhờ cùng ăn Tấm Bánh Thần Linh từ trời ban tặng”, “Tin mừng về một thế giới được qui tụ thành một gia đình con cái Thiên Chúa, mà luật phấp cốt yếu lại là 8 con nẻo mang tên Tám Mối Phúc Thật”, phát xuất và được định hướng bới một Vị Thầy đã tự xưng rằng “Ta là Con Đường, Là Sự Thật và là Sự Sống”
Thì ra, Đức Kitô chính là Con Đường đẹp nhất, đáng đi nhất, và chính Ngài đã thiết dựng những con đường đích thật để dẫn lối đưa đường cho mọi người về hạnh phúc vĩnh hằng.
 
3. Con đường nào ta đi hôm nay ?
          Hôm nay, sau 2000 năm, chúng ta lại được nghe lại những lời của ngôn sứ : “Hãy dọn đường cho Chúa đi, hãy mở đường cho Chúa đi !”. Và hy vọng điều gì sẽ xảy ra đây ? Những phép lạ, những cuộc đổi đời, những số phận bi đát tối tăm được nhìn thấy ánh sáng và hy vọng, những trái tim đổ nát hoang tàn được chữa lành băng bó ?
          Vâng, thế giới hôm nay cũng mang trọn những dấu vết bất toàn của thế giới cách đây 2000 năm trước : một thế giới đang hằn sâu những dấu vết của nô lệ, của lưu đày, của què quặt, của đui mù, của cùi phung, của đói khát… ; một thế giới như một “Giê-ru-sa-lem hoang tàn vắng bóng Thiên Chúa”, vắng bóng những giá trị nhân bản và Tin Mừng đích thực để thay vào đó là hưởng thụ, dục lạc ; một thế giới như một Ít-ra-en lưu đày nô lệ khi :
- thay vì hòa bình an vui lại tràn lan bạo lực, khủng bố, chiến tranh,
- thay vì nhân ái, sẻ chia, huynh đệ, hiệp nhất, lại là ích kỷ, hận thù, ghét ghen,
- thay vì chân thật, trách nhiệm, công lý lại là dối trá, bất công, bạo lực, đàn áp.
- thay vì được xây dựng trên nền tảng là các gia đình hòa thuận, chung thủy, thánh thiêng, lại là các cuộc ly dị, ly thân, phá thai, suy đồi luân lý…
Trong một thế giới như thế, quả thực chúng ta cần có “phép lạ xảy ra”, cần có “Tin Mừng chợt đến”, cần những con đường của tin yêu và hy vọng, của chân lý và cứu độ mà Isaia đã từng loan báo, Gioan Tẩy Giả đã từng kêu gọi và Đức Kitô đã mở lối khai sinh bằng cuộc nhập thể, giảng rao và nhất là bằng chính cái chết và sự Phục sinh của Ngài.
          Nói cách khác, thế giới hôm nay, chúng ta hôm nay đang cần Chúa Giêsu và Tin Mừng cứu độ của Ngài. Và như thế, không còn con đường nào khác để chúng ta đi, để chúng ta chọn lựa, ngoài việc chúng ta phải mạnh dạn “đón mời Đức Kitô đến” và dấn bước trên chính lối do Ngài đề nghị ; chúng ta phải mở rộng cõi lòng để cho những hạt giống Tin Mừng của Ngài được gieo vãi, phải “lấp đầy những hố sâu” để mọc lên hạt giống khó nghèo, yêu thương, xây dựng hòa bình, hiền lành, trong sạch…phải “bạt xuống những đồi cao” để đâm chồi những hạt mầm khiêm hạ và phục vụ yêu thương, những hạt giống khoan dung và tha thứ.
         
          Đức Kitô chính là “con đường đẹp nhất để ta đi” và đó chính là hành trình của Mùa Vọng hôm nay và mãi mãi. Amen.
 
 
 
 
 
 
Tác giả bài viết: TĐH
Nguồn tin: quangngaicatholic
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tìm kiếm chọn lọc